Sống hết mình...
Vâng, bạn đã sống hết mình để thành công với nghề, để chia sẻ với cuộc sống này và mang niềm
vui cho mẹ. Bạn bảo: “Đối với mình, mẹ là mùa xuân, là chỗ dựa tinh thần”. Và đối với nhiều trẻ em ở Bệnh viện Ung Bướu và một vài trung tâm thì bạn chính là... mùa xuân bởi mỗi lần bạn đến thì các em lại có nhiều tiếng cười hơn! Bạn là Tạ Đình Nhựt, 22 tuổi, đầu bếp của Khách sạn 5 sao Majestic (TP.HCM).
Những bước đi tới...
Đến thăm nhà Nhựt, căn nhà nhỏ ở con hẻm cụt
thuộc Q.4, TP.HCM - nơi được bạn xem là “chốn về bình yên” vì nơi đó có mẹ. Mẹ Nhựt bị mù khi bạn còn đang là học sinh tiểu học. Trước đó, khi chưa tròn 3 tuổi bố Nhựt - trụ cột chính của gia đình đã tạm biệt cõi đời ra đi, để lại nhiều nỗi lo cơm áo cho hai mẹ con. Trong thời gian ấy cả hai mẹ con Nhựt đã trải qua vô vàn khó khăn, làm đủ thứ việc: buôn thúng bán bưng, thêu, may… để kiếm sống. Vì vậy mà căn bệnh của mẹ Nhựt phát hiện muộn, chữa không kịp nên đã đẩy bà vào cảnh tối tăm.
Nghe mẹ của Nhựt nói về bạn lúc nhỏ mới thấy
thương và phục anh chàng đầu bếp cao to hiện tại: “Hồi đó nhỏ, nhưng Nhựt nó biết thương mẹ lắm. Biết nghe lời và chịu khó học hỏi, khéo tay…”. Có lẽ nhờ tố chất đó mà sau khi hoàn cảnh kiệt quệ, phải nghỉ học rồi học nghề bếp ở Trường Nghiệp vụ Nhà hàng dành cho trẻ đường phố (Q.Bình Thạnh) Nhựt đã nhanh chóng phát triển bản thân, tạo được nhiều cơ hội cho chính mình. Khi nói về quá trình từ một cậu bé nghèo, mẹ bị mù, phải nghỉ học đến một đầu bếp 5 sao như hiện nay, Nhựt luôn nhắc: “Tất cả đều nhờ sự sẻ chia của nhiều người, trong đó có những người như mẹ nuôi có tấm lòng ở nước Pháp xa xôi, cô giáo dạy nghề… Và quan trọng là mẹ đã luôn vững vàng để động viên Nhựt”.
Sự vững vàng của người mẹ ấy, chúng tôi cảm nhận được qua câu chuyện của bà kể về việc thích nghi với bóng tối. Là một người mù bẩm sinh thích nghi với môi trường sống của mình sẽ dễ hơn một người đã từng sáng mắt, từng đi nhiều, làm nhiều như mẹ Nhựt. Thế nhưng, nghĩ đến con, đến những người đồng cảnh ngộ làm được những việc đơn giản đến những việc lớn lao khác mà bà đã quyết học cách sống với bóng tối. Hiện nay mẹ Nhựt đã có thể nấu ăn, nấu nước, pha chế cà phê, dọn dẹp nhà cửa… Điều đó đã giúp Nhựt yên tâm và là nguyên nhân giúp bạn thành công trong công việc.
Và những chia sẻ...
Sẽ thật thiếu sót nếu nói về Nhựt mà bỏ quên những điều bạn đã góp nhặt trong cuộc sống bằng những sẻ chia ý nghĩa. Đó là việc Nhựt đã chung tay thực hiện hoặc làm cầu nối cho nhiều người đến với từ thiện. Gặp chương trình “Ước mơ của Thúy” do Báo Tuổi Trẻ khởi xướng - chương trình dành cho bệnh nhi ung thư và bạn đã xung phong làm đầu bếp trong mỗi tháng tổ chức sinh nhật cho các em ở Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM. Khi thì nấu súp, khi thì các món nước thật ngon cho các em nên Nhựt trở thành người được các em nhắc tới khá nhiều. Song song đó là chương trình đến với trẻ em ở một trung tâm nhân đạo nuôi trẻ bị nhiễm HIV/AIDS, ở đây Nhựt trở thành người thân của các em. Có đến và thấy các em ôm vai, bá cổ, chơi hết cỡ khi có sự xuất hiện của Nhựt mới thấy “tâm truyền tâm” giữa những con người bình dị ấy đã đạt mức không ranh giới. Nói về những điều này, chúng tôi nghĩ đến tình thương rộng lớn mà đạo Phật hướng về: tình nhân loại, chúng sinh. Anh chia sẻ: “Mình làm được gì thì sẽ cố gắng làm hết sức mình”. Vì vậy mà mỗi khi đi xa thành phố, công tác vào những ngày có chương trình Nhựt đều lo và trăn trở. Cái tâm trong sáng và tình thương của anh hẳn cũng xuất phát từ lòng mến đạo Phật, nhiều lúc nghe kinh Phật, nghe nhạc thiền, nghe Trịnh để rồi Nhựt rút ra điều giản dị: sống cần phải phải sẻ chia để cuộc sống giảm bớt những nỗi khổ, niềm đau… Kết thúc buổi nói chuyện với anh là một câu chào mà tôi vẫn hay chào: “Nam mô A Mi Đà Bụt”. Nhựt chắp tay và chào lại: “Nam mô A Mi Đà Bụt”. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng làm tôi tự nhiên thấy ấm lòng. Khi chấp bút bài viết này, lật lại cuốn sổ ghi chép, tôi nhớ ước mơ của Nhựt là: Mai mốt, sau khi lo cho mẹ xong mình sẽ tìm một nơi nào đó thật yên tĩnh để tu, Đà Lạt chẳng hạn!
LƯU ĐÌNH LONG
ÁNH SAO ĐÊM CHO CON SÁNG SOI LÀ MẸ YÊU...
Ngày hôm nay, chủ nhật đầu tiên được thanh thản ở nhà...hôm nay ngày của mẹ. Đúng ra hai mẹ con mình phải đi chơi Mẹ nhỉ...con còn nhớ hồi còn nhỏ xíu , Mẹ dắt con đi sở
thú chơi. Lúc đó con cứ đòi hết cái này đếm cái kia...rồi còn đi rong trên các con đường với bác Cyclo. Nhớ sao cảm giác ngồi Cyclo thật thích. Lúc đó Saigon chưa đông đúc như bây giờ. Gần hai chục năm rồi, mọi chuyện như kí ức không phải mờ, giờ chỉ còn cảm giác bâng khuâng mỗi lần đí ngang Thảo Cầm Viên...hay bất chợt rong rủi trên con đường nào trong kí ức. Tình Mẹ cao quí quá , từ ngày đi làm con đến nay...chỗ nào con cũng đi đến , đi qua...nhưng về không dám kể Mẹ nghe vì sợ mẹ buồn...công việc cứ cuốn lấy , để rồi cứ lo chuyện cơm áo gạo tiền. Đến bây giờ con cũng chưa nắm tay mẹ đi đâu đó...dù biết trong lòng Mẹ đi đến nơi đó cùng con. Con hứa sẽ cố gắng công việc mới tốt hơn để tạo ra cơ hội cho con và Mẹ có dịp cùng nhau đi du lịch Mẹ nhé...Vậy ngày hôm nay con sẽ nấu Mẹ ăn và chiều nay chở Mẹ đi dạo một vòng , và vào thăm Cha....tối nay con tặng Mẹ một món quà.....
Email: tieusa_vienduc@yahoo.com


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét